Anh làm ơn đừng viết mấy entry như vậy nữa. Sự thật là anh đã không cố gắng giữ em lại, không một chút nào. Thay vào đó là vội vàng chạy đi tìm kiếm một bàn tay khác. Anh đừng đổ lỗi cho khoảng cách địa lý, anh tự nhìn lại khoảng cách trong lòng mình đi. Anh đã bỏ em đi bao xa rồi anh biết không? :)
Sẽ không khóc đâu
em hứa
đã trôi hết những con đường đầy nắng
những xanh vô cớ bỗng ngại ngần
bỗng tung bỗng hứng phần nghi ngại
bỗng rớt mơ hồ dưới mắt ai
sẽ không khóc đâu
em hứa
dẫu xám mù u tím mặt người
thì cứ mơ hồ cho dịu vợi
cho đẹp vô cùng một trò chơi
giờ thì đã muộn
đã xám đã nâu đã tím bầm
đã buồn một chuyến hơn sương khói
đã thả ra về một trái tim…
Đông Hà
ừ. sẽ không khóc, không khóc nữa đâu. rồi sẽ ổn thôi :)
cái tâm trạng này, không biết diễn tả sao. cứ sau mỗi lần vào blog của người ta là mọi thứ tốt đẹp lạc quan đều bị kéo trùng xuống. phải cố tập làm quen, tập làm ngơ. cố lên!
Anh và em chia tay. Vì sao. Có thể vì em ở quá xa. Có thể vì anh ở quá xa. Có thể vì anh bảo, anh không dành tình cảm cho em nữa và em tin là thật. Có thể, em bảo, em căm ghét anh và anh cố tình tin là thật.
Cũng có thể là vì cô ấy. Vì em thấy anh đi bên cô ấy. Vì em thấy anh cười với cô ấy,…
đang stress vì đống bài tập, cần được vỗ về về tinh thần, vậy mah lại nhận đc sự lạnh nhạt.
trời ơi sao mình k đủ dũng cảm để dứt khoát :-< cứ luôn chờ cho đến lúc bị ng ta bỏ lại :)
Mình buồn quá.
Chỉ cần ở gần là có thể chạy ngay tới. Chỉ cần ở gần thôi, sẽ chẳng có hờn giận, chẳng có hiểu lầm j hết. Cả 2 sẽ chẳng ai phải buồn và khóc nữa cả.
Nhưng mà, mình ở xa, rất xa :)
Mình lại ở trong cái trạng thái đó. Buồn đến mức ko thể nói được j. Tất cả đều tĩnh lặng, mình thấy thật khó khăn khi mở lời. Ngay cả lúc này đây, cũng thật khó khăn để viết ra những j mình đang nghĩ.
Chỉ thấy sao mà thèm quá một cái ôm, thèm quá một bờ vai để mình dựa vào.
Gần đây, không, có lẽ là cũng lâu rồi, từ khi mình biết Ken có thêm Tr, mình giống như một con thú bị thương luôn trong trạng thái xù lông để tự bảo vệ. Và cho đến h, sau chuyện của T nữa, mình dễ bị kích động vô cùng. Chỉ cần nhắc đến chuyện của những người cũ, mình rất dễ bị mất bình tĩnh, dễ buồn, dễ nổi nóng.
Vì vết thương cứ nhiều thêm theo thời gian mà người gây ra những vết thương đó lại không có nhiều thành ý làm lành những tổn thương ấy, nên vết thương chẳng lành được, vẫn buốt nhức mỗi khi gió xưa ùa về.
Mình thèm lắm một cái ôm, chân tình và ấm áp, như cái ôm của một người vào một tối mùa thu 2 năm về trước :)
đã xa lắm rồi, ngày xưa ơi..